Linh đi như người mất hồn

Mọi cảm xúc dần dần rối loạn. Bố vẫn còn nhớ đến cô ư? Thực sự vẫn còn nhớ đến một Bình Tâm nhỏ bé ngày nào ư? Bố đã vì cô mà tát Chi ư? Bố đã vì cô mà mắng dì Lam ư? Ôi! Linh không thể tin được. Không thể tin được! Ngồi trong phòng Thu, cô nghe rõ tiếng khóc oan ức của Chi và tiếng dỗ dành của dì Lam.

– Sao bố lại đánh con hở mẹ? Con có nói gì sai đâu?

– Im lặng đi! Nói nữa là bố ra đánh tiếp đó. Con không nhớ trận đòn hôm bữa khi con dám nhắc đến Bình Tâm trước mặt bố sao. Im lặng đi con.

anh lan 1 (153)

– Nhưng sao hồi trước lúc chị ta ở nhà, bị chúng ta ăn hiếp bố lại không như thế? Huhu…

– Uh. Mẹ cũng không biết. Thôi nín đi con. Giá mà ngày đó chúng ta đừng có làm mọi chuyện nặng nề thì cũng không đến nỗi này…

Một cảm giác đắc chí và thỏa mãn dâng lên trong lòng Linh. Cô thấy bản thân dường như mới được gột đi một thứ chất bẩn nào đó. Bố vẫn còn thương cô lắm.

Linh đi như người mất hồn

Bố chưa bao giờ bỏ từ bỏ cô. Có lẽ vì sự ra đi đột ngột của mẹ và vì tác động từ dì Lam, cộng thêm sự bận rộn với công trình khoa học mà bố mới đối xử với cô như thế. Tự nhiên có một chút gì đó bồi hồi trong lòng. Sống cùng Tú từ hồi nào đến giờ. Chưa bao giờ cô nghe được từ anh một lời cảm ơn hay xin lỗi. Nghĩ ngợi vài giây, Linh mỉm cười mãn nguyện. Đúng thật là cái gì hiếm thì mới quý và có giá trị. Lời cảm ơn và xin lỗi cũng thế. Đêm đó, Linh nằm mãi không ngủ được.

anh lan 1 (154)

Thật là nhẹ lòng!

Chẳng trách lúc nào Linh cũng nhớ đến bố cho dù ông đã xử tệ với cô khi có vợ mới. Nhưng bố thì vẫn là bố. Điều đó là không thể thay thế được. Và Linh mỉm cười, những giọt nước mắt lại rơi. Thời gian này không hiểu sao cô lại khóc nhiều như thế.

Nằm nghỉ một lúc thì Linh đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Căn nhà im ắng. Bố có vẻ đã nhốt mình trong phòng. Cô muốn bước vào và ôm bố lắm. Nói với bố rằng cô vẫn ổn và đang ở gần bố đây. Nhưng điều đó thật là khó khi bây giờ cô đã mang một diện mạo khác, một cái tên khác.

Leave a Comment